Ở Tắk Pang, đêm bắt đầu từ lúc 5 giờ chiều. Không phải vì trời tối sớm hơn nơi khác, mà vì núi bao quanh cắt đứt ánh hoàng hôn, và đột nhiên bóng tối ùa xuống như ai đó kéo rèm. Nếu bạn chưa quen với rừng núi, cái đột ngột đó hơi choáng. Nhưng chờ một chút — đó mới là lúc Tắk Pang thực sự bắt đầu.
Người Ca Dong nhóm lửa trại bằng củi khô mang từ trong rừng ra. Lửa bắt rất nhanh vì độ ẩm ở đây thấp hơn dưới thung lũng. Bạn ngồi vòng quanh bếp lửa, tay cầm bát trà sâm Ngọc Linh còn bốc hơi — loại trà pha từ củ sâm tươi hái ngay trong rừng cách đó không xa, vị hơi đắng, hơi ngọt, uống vào người ấm từ trong ra ngoài theo đúng nghĩa đen. Mình uống bát đầu tiên mà không nói được gì, chỉ nhìn vào lửa.
Khoảng 7-8 giờ tối, bầu trời ở Tắk Pang mới tiết lộ thứ quý giá nhất của mình. Không có điện, không có ánh đèn từ bản làng, không có gì cạnh tranh với bóng tối — và vì vậy, Dải Ngân Hà hiện ra rõ đến mức bạn nghĩ ai đó đổ bột phát quang lên trời. Mình đã nhìn thấy Dải Ngân Hà bằng mắt thường nhiều lần ở nhiều nơi, nhưng ở Tắk Pang là lần duy nhất mình thấy nó có chiều sâu — như một con sông thật trôi bên trên đầu, không phải một dải phẳng.
Già làng — người đàn ông trên 60 tuổi, tiếng Kinh không nhiều nhưng đủ để kể chuyện — ngồi bên lửa và nói về những ngôi sao. Người Ca Dong không gọi Dải Ngân Hà bằng cái tên đó. Họ gọi nó là "con đường của người đi qua" — con đường mà tổ tiên di chuyển từ đỉnh núi này sang đỉnh núi khác sau khi rời bỏ thế gian. Nghe xong câu chuyện đó, nhìn lên trời lần nữa, mình thấy bầu trời có gì đó sâu hơn những con số thiên văn.
Tiếng rừng đêm ở Tắk Pang không phải im lặng — đó là một bản nhạc có nhịp riêng. Dế kêu theo từng đợt, vài con chim đêm lạ tai, tiếng suối từ xa vọng lại. Điện thoại của mình mất sóng hoàn toàn từ lúc gần đến nơi. Ban đầu mình phản xạ mở lên kiểm tra vài lần, rồi thôi. Không ai nhắn tin thì sao? Không có tin tức gì thì sao? Đêm đó mình ngủ từ 9 giờ và thức dậy lúc 5 giờ sáng mà không cần đồng hồ báo thức — điều đó chưa xảy ra trong vài năm gần đây.