Khi bạn uống rượu cần ở Cheng Tong, bạn không chỉ uống rượu. Bạn uống kết quả của một công thức ủ men mà mỗi gia đình giữ riêng — và "riêng" theo nghĩa thật sự, không phải bí quyết thương mại. Trong cùng một bản, hai nhà hàng xóm ủ rượu cần khác nhau về vị, về độ, về hương vì men lá của họ lấy từ những cây khác nhau trong rừng theo cách mà mỗi người học từ mẹ mình.
Rượu cần Ca Dong ủ từ gạo nếp rẫy — loại gạo trồng trên sườn dốc không phân bón — cùng với men làm từ lá cây rừng, vỏ cây và một số nguyên liệu khác mà mỗi nhà giữ bí quyết riêng. Hỗn hợp đó được cho vào ché đất nung, nút kín và để ủ từ vài tuần đến vài tháng tùy mục đích. Ché để thật lâu dùng cho dịp lễ lớn. Ché ủ nhanh hơn dùng để đón khách thường ngày.
Cách uống rượu cần không giống bất kỳ loại rượu nào khác: bạn dùng ống trúc dài, cắm vào miệng ché, uống trực tiếp trong khi người rót thêm nước vào ché liên tục để giữ mực rượu. Uống theo lượt — một người uống cho đến khi hết phần của mình theo thời gian quy định, rồi đến người tiếp theo. Cách uống này không chỉ là thủ tục — đó là cách để mọi người cùng chia sẻ từ một nguồn, cùng một nhịp, như một hành động gắn kết.
Lần đầu mình uống rượu cần ở Cheng Tong, vị rất khác những gì mình đã thử ở nơi khác — ít ngọt hơn, phức tạp hơn, có cái gì đó hơi chua và hơi đắng nhẹ từ men lá. Không phải rượu ngon theo nghĩa thông thường, mà ngon theo nghĩa nó mang theo câu chuyện của mình. Và khi bạn uống trong nhà gươl, quanh bếp lửa, cùng những người Ca Dong đang nói chuyện về những chuyện của làng — không có rượu nhà hàng nào thay thế được.