Mình sẽ không giả vờ: đường vào Tu Nấc không dễ. Nếu bạn đang tìm kiếm một chuyến đi có thể đi dép lê và cầm điện thoại selfie suốt đường, Tu Nấc không phải dành cho bạn. Nhưng nếu bạn muốn cái cảm giác của một thử thách thật — cái mà cơ thể bạn phải làm việc và trả giá bằng mồ hôi để đổi lấy một cảnh quan — thì hãy đọc tiếp.
Đoạn dốc chính vào Tu Nấc dài khoảng 40 phút với độ dốc gần 45 độ ở những đoạn cao nhất. Không phải leo đá kỹ thuật cần dây thừng hay thiết bị leo núi chuyên dụng — nhưng bạn sẽ phải dùng tay bám vào gốc cây, rễ cây, và đôi khi là chính những người đi trước để kéo mình lên. Giày bám quan trọng hơn bao giờ hết ở đây.
Khoảng giữa con dốc, mình thường dừng lại ở một tảng đá nhô ra để thở. Nhìn xuống phía dưới, thung lũng Tăk Pổ mở ra với màu xanh của rừng trải dài đến tận chân trời. Nhìn lên phía trên, đỉnh dốc còn cách một đoạn. Và mình nhớ mãi cái cảm giác đó — vừa mệt vừa muốn tiếp tục, cái kéo kéo giữa "thôi ngồi đây nghỉ" và "lên thêm một chút xem sao."
Hướng dẫn viên bản địa ở đây không phải "hướng dẫn viên" theo nghĩa thông thường. Họ là người Ca Dong sinh ra và lớn lên ở đây, biết từng gốc cây, từng chỗ trơn, từng điểm có thể nghỉ chân và uống nước. Đi cùng họ là đi cùng người đã thuộc lòng vùng đất này — và sự hiểu biết đó không có giá tiền nào mua được.
Khi lên đến đỉnh dốc, cảm giác thành tựu không phải theo kiểu anh hùng leo Everest. Nó nhỏ hơn và thật hơn — cái mà mình hay gọi là "hạnh phúc mệt mỏi". Bạn ngồi xuống, uống nước, hít thở, và nhận ra rằng cơ thể mình đã làm được thứ gì đó khó hơn một chút so với ngày thường. Đó đủ để một ngày có ý nghĩa.