Dưới tầng cuối cùng của Thác Lây Xác, nước đổ xuống một bể đá tự nhiên rộng khoảng 15 mét vuông, sâu khoảng 2 mét. Nước ở đây trong đến mức bạn nhìn rõ từng hòn sỏi dưới đáy, và có màu xanh ngọc — không phải màu xanh của nước biển, mà là thứ màu xanh lam pha lục đặc trưng của nước suối qua đá granit chưa bị ô nhiễm.
Ánh sáng buổi sáng là thứ biến bể đá này thành một cảnh tượng khó diễn tả bằng lời. Mặt trời mọc sau dãy núi phía đông, và khoảng từ 8 đến 9 giờ sáng, tia nắng chiếu nghiêng qua khe vách đá, rơi đúng vào bề mặt nước của bể. Cùng lúc đó, bụi nước từ thác bốc lên gặp ánh sáng tạo thành những cầu vồng nhỏ lơ lửng — không phải lúc nào cũng có, nhưng khi có thì đẹp theo cách mà bạn không thể bắt nó vào ảnh hoàn toàn.
Về nhiếp ảnh: góc tốt nhất là đứng ở tảng đá bên trái bể (khi nhìn từ phía thác xuống), hướng ống kính về phía thác để có nước đổ trong khung ảnh và bề mặt bể phản chiếu ở tiền cảnh. Giờ vàng buổi sáng cho màu nước đẹp nhất. Mang túi chống nước cho máy ảnh — bụi nước từ thác lan khá xa và liên tục.
Bể đá này chưa xuất hiện trên bất kỳ trang du lịch nào. Không có hashtag, không có bài đăng nào. Đây là một trong số rất ít nơi mà bạn thực sự chụp được "ảnh chưa ai chụp" — không phải theo nghĩa bạn chụp giỏi hơn người khác, mà đơn giản là chưa ai từng ở đây với máy ảnh trong tay. Cái cảm giác đó, dù nghe có vẻ nhỏ nhặt, thật ra khá đặc biệt.